PHẬT THÍCH CA MÂU NI

10 ĐIỀU TÂM NIỆM

NIỆM PHẬT A DI ĐÀ

NIỆM PHẬT THÍCH CA

Om mani padme hum!

.

HỆ PHÁI KHẤT SĨ

images_2_01

. NỐI TRUYỀN THÍCH CA CHÁNH PHÁP : ĐẠO PHẬT KHẤT SĨ VIỆT NAM .

.GIỚI- ĐỊNH- TUỆ . .THƯỜNG LẠC NGÃ TỊNH.

TRÍ TUỆ LÀ SỰ NGHIỆP

Phẩm đạo hành tức kinh Pháp cú trong Hán tạng có những câu “Trí vi thế trường. Đàm lạc vô vi. Tri thọ chánh giáo. Sinh tử đắc tận”. Xem trí tuệ là sự nghiệp quan trọng nhất trong đời. Biết thờ ơ với dục lạc. Biết sống với niết bàn trong giây phút hiện tại. Biết tiếp nhận chánh giáo .Thì có thể chấm dứt được sinh tử.

CHÚ ĐẠI BI

Nguyện học theo Quán Thế Âm Bồ Tát yêu thương tất cả chúng sanh cho dù đó là người tốt hay kẻ xấu . "

TÌM THEO THƯ MỤC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    .

    CÓ NGƯỜI KHUYÊN :" LỜI NÓI KHÔNG LÀ DAO. MÀ CẮT LÒNG ĐAU NHÓI. LỜI NÓI KHÔNG LÀ KHÓI. MÀ MẮT LẠI CAY CAY. LỜI NÓI KHÔNG LÀ MÂY. MÀ ĐƯA TA XA MÃI. SAO KHÔNG NGỒI NGHĨ LẠI. NÓI VỚI NHAU NHẸ NHÀNG ?"

    Gốc > TRUYỆN NGẮN SƯU TẦM >

    DỤC VỌNG

    DESIRE

     Một người đàn ông tìm đến nơi thâm sơn cùng cốc gặp một vị thiền sư ở ẩn, hy vọng sẽ tìm được lời giải cho những nghi hoặc trong lòng.- “Con người thường thất bại vì chính dục vọng của bản thân, vậy xin thiền sư cho biết, thế nào là dục vọng?”, người đàn ông hỏi.

     
    Thiền sư nhìn anh ta, nói: “Anh hãy quay về đã, trưa mai lại tới đây, nhưng nhớ là không được ăn uống bất cứ thứ gì”. Dù không hiểu dụng ý của thiền sư, nhưng người đàn ông vẫn làm theo.
     
    Ngày hôm sau, anh ta quay lại. “Anh hiện giờ chắc đang đói ngấu, khát cháy cổ đúng không?”,
     thiền sư hỏi. “Vâng, giờ nếu được thì con có thể ăn cả nửa con bò, uống hết bay vại nước”.
     
    Thiền sư bật cười, “vậy hãy theo ta”.
     
    Hai người đi một quãng đường xa, khá lâu sau mới đến một vườn cây trái sum suê. Thiền sư đưa cho người đàn ông một chiếc bao tải, nói: ‘Bây giờ anh hãy hái những quả táo tươi ngon nhất ở đây, chúng là của anh, nhưng nhớ là phải mang về tới thiền viện mới được phép ăn”.
     
    Thiền sư quay về trước. Mãi đến khi trời tối hẳn, mới thấy người đàn ông vác một bao tải nặng đầy táo mang về. Bước đi nặng nhọc, mồ hôi ướt đầm toàn thân, anh ta mệt mỏi đặt bao táo xuống trước mặt thiền sư. “Giờ anh có thể ăn rồi”, thiền sư nói.
     
    Người đàn ông dường như không đợi được thêm, lập tức vồ lấy hai quả táo, cắn từng miếng to nhồm nhoàm nhai. Trong phút chốc, hai quả táo đã bị anh ta ăn sạch sẽ.
     
    Ăn xong, người đàn ông đứng vuốt bụng nhìn thiền sư nghi hoặc. “Giờ anh còn đói, khát không”, thiền sư hỏi. “Không, giờ có cho ăn tiếp con cũng không ăn được nữa”.
     
    “Vậy thì anh bỏ công vất vả, vác cả bao tải táo mà mình không thể nào ăn hết về đây để làm gì?”
     
    Thiền sư chỉ vào chiếc bao tải đầy táo, hỏi. Người đàn ông ngay lập tức ngộ ra.
     
                                                                                         BÌNH:
     
    Con người là vậy, thực ra nhu cầu chỉ có ” hai trái táo “, nhưng rồi vẫn cố giành lấy những thứ vốn không cần thiết, chỉ là dục vọng.
     
                                                                                Ra đời hai tay trắng.
                                                                                Lìa đời trắng hai tay.
                                                                               Sao mãi nhặt cho đầy.
                                                                               Túi đời như mây bay ..

    SƯU TẦM

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Thanh Thuỷ @ 20:35 26/08/2016
    Số lượt xem: 1049
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến